Thi tiếng Nga Thời tiết Phạt lỗi xe Metro Tỉ giá
XEM NGÀY
LỊCH VẠN NIÊN
TỬ VI 2018
Báo Nga
Oct 28

Bộ ảnh số 25: “Vòng đời của lá” - Trần Thị Ngát

Chủ nhật 28/10/2018, 7:47

Tôi tên Trần Thị Ngát, sinh năm 1947 (năm nay 71 tuổi), hiện đang sinh sống tại Hà Nội, Việt Nam. Nhân dịp sang nước Nga thăm thân nhân vào đúng dịp mùa thu nước Nga, được biết Quý báo tổ chức cuộc thi Ảnh "Mùa thu vàng nước Nga", tôi cảm thấy rất hứng thú và cũng xin được đóng góp vài tấm ảnh thể hiện cảnh sắc tuyệt vời của nước Nga vào thu và cảm xúc của tôi trước thiên nhiên và con người nước Nga.


Mỗi người khi đến với nước Nga đều có một hoặc nhiều mong muốn: để học tập, để làm việc, để du lịch... Với mỗi lý do, góc nhìn về đất nước và con người nước Nga hẳn cũng khác nhau.


Nếu nói rằng trái tim người mẹ hướng về nơi nào có con mình, thì một nửa trái tim của tôi luôn luôn ở nước Nga. Đến nước Nga để được gần hơn với cuộc sống thật của con - cháu mình, nên mỗi cọng cỏ, gốc cây, mỗi kiến trúc ở đây dù xa lạ với nơi tôi sinh sống – Việt Nam nhưng tôi vẫn thấy nó thân thương biết mấy.

Do sự thành đạt của con cái, tôi đã có cơ hội thăm viếng nhiều quốc gia trên thế giới, đặc biệt là nhiều lần tận hưởng thời tiết và cảnh đẹp nước Nga ở các mùa Đông – Xuân – Hạ, nhưng nay khi đến tuổi ngoài 70 tôi mới lần đầu tiên được chiêm ngưỡng mùa thu Vàng nước Nga mà trước đây chỉ được thấy trên phim ảnh hay các tiểu thuyết…


Chao ôi! Trên đường từ sân bay vào thủ đô Matx-cơ-va, 2 bên đường, cây bạch dương thân trắng với lá đủ màu gặp gió bay lấp lánh như ánh sao, rồi cây phong, cây sồi đã chuyển màu, trên mỗi cây đều thấp thoáng màu xanh vàng và hơi đỏ. Ngày hôm sau tôi đã đến viếng thăm Quảng trường Đỏ, cung điện Kremlin. Cây, lá và kiến trúc nơi đó thật không bút nào tả nổi sự tuyệt mỹ.




Vài hôm sau, tôi lên đường đi Saint – Petersburg. Trên đường đi, cảnh đẹp không kém phần thơ mộng, với các công trình kiến trúc hùng vĩ như nhà thờ, tu viện, lâu đài, vườn thượng uyển... Lá vàng rải dọc lối đi khiến tôi cảm giác mình đang lạc  giữa 1 biển vàng với tiếng gió xào xạc và thoang thoảng mùi lá khô, mùi gỗ sồi.





Cung điện Mùa Đông, cung điện Mùa Hè không còn quá xa lạ với tôi, nhưng tôi vẫn có cảm giác như mình đang đi vào Vườn cổ tích bởi thấp thoáng đâu đây bên những kiến trúc đặc trưng của nước Nga không chỉ là những hàng cây xanh mướt như trong trí nhớ, mà là một màu vàng rực của lá phản chiếu trên nóc các tòa lâu đài tráng lệ.




Đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, sau một tuần trở lại Matx-cơ-va, lúc này cả thủ đô của nước Nga như một quý phu nhân khoác lên mình tấm áo choàng sang trọng vàng óng ánh đôi chỗ lại điểm xuyết màu đỏ của lá.


Lá bay trên không trung, lá trên cành rung rinh theo gió, lá rụng dưới chân như tấm thảm Ba Tư, dày, đẹp và êm. Qua những ngày phóng tầm mắt ra xa để nhìn ngắm cảnh đẹp cảnh đẹp nước Nga, tâm hồn tôi lại lắng đọng khi dạo bước trên tấm thảm lá độc đáo. Cầm chiếc lá trên tay, tôi chợt nghĩ: cuộc đời con người có lẽ cũng giống như vòng đời của chiếc lá này. Lúc còn trẻ - lá non, lá nhận dưỡng chất của cây để lớn. Lá lên xanh - lá vươn ra đón ánh mặt trời để đem thật nhiều diệp lục nuôi cây, và khi lá già, lá dần vàng úa và rụng khỏi cây, nhưng vẫn không xa rời gốc cây, mà lẳng lặng nằm đó ủ qua mùa đông, sang năm sẽ trở thành dưỡng chất màu mỡ nuôi cho rễ cây phát triển, rồi lại sinh ra những mầm lá non mới…


“Con cái chúng ta sẽ đi khắp trên các nẻo đường của sự thật và lẽ phải, mang tình yêu đến cho mọi sự vật và chiếu sáng tất cả với một ngọn lửa bất diệt bốc lên từ cõi lòng. Một cuộc đời mới sẽ được tạo nên trong cái tình yêu nồng cháy đó của con cái chúng ta đối với toàn thế giới”.

Đó là lời tâm sự của Người Mẹ vĩ đại trong tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên của nhà văn Maksim Gorki. Còn tôi, là một người mẹ bình dị, tôi ước mong sao con cháu mình dù ở phương trời nào cũng mang theo sự thiện lương, tình người và đóng góp sức mình đem lại nhiều điều tốt lành cống hiến cho đất nước và con người nơi mình sinh sống. Được như vậy, những chiếc lá vàng chúng tôi cũng cảm thấy vòng đời của mình thực sự hữu ích.






Facebook cá nhân: https://www.facebook.com/thingat.tran.90

Địa điểm thực hiện bộ ảnh: Thành phố  Mátx-cơ-va, thành phố Saint-Petersburg, thành phố Pskov, Liên bang Nga.  


Nguồn: BBT Baonga.com
ĐÁNH GIÁ TỐT 31 bạn đọc

Loading...

Bài viết rất cảm động, cám ơn bà Trần Thị Ngát.
 

Trần Hồng Thắm 30/10/2018
Bài viết hay và ý nghĩa! Thật ngưỡng mộ cô quá ạ. Chúc cô có thật nhiều sức khoẻ
 

Phạm Thị Dung 30/10/2018
Bộ ảnh đẹp quá, bài viết đi vào lòng người đọc, cảm ơn Bà Ngát đã nói hộ suy nghĩ tình cảm của những người mẹ, người bà.
 

Nguyễn Văn Năng 29/10/2018
Cháu Min nói rằng: Cụ ngoài 70 tuổi nhưng tâm hồn Cụ còn trẻ trung lắm, những dòng tâm sự của Cụ qua những câu văn mộc mạc nhưng đầy chất thơ thật tình cảm, làm ấm lòng, cũng như động viên các con, cháu, chắt và mọi người yêu quí nước Nga.
 

Truong Hong Nhung 29/10/2018
Tôi thực sự ấn tượng với bài viết của Bác Trần Thị Ngát, bài viết chân thực và có ý nghĩa nhắc nhở con cháu lớp trẻ về quy luật tự nhiên của cây và người. Cảm ơn Bác ạ !!!
 

Bình luận của bạn: