Thi tiếng Nga Thời tiết Phạt lỗi xe Metro Tỉ giá
NGÀY ĐẸP
LỊCH VẠN NIÊN
TỬ VI NGÀY
Báo Nga
Aug 10

“Hoài niệm” nước Nga

Thứ 7 10/08/2019, 13:30

Tôi còn nhớ cảm giác choáng ngợp khi trực tiếp ngồi trên sân Luzhniki cùng biển người hâm mộ bóng đá, trong trận hùng chiến Pháp - Croatia. Dù Croatia của tôi thua trong oanh liệt, nhưng đổi lại, nước Nga thuở ấu thơ của tôi đã “thắng giải World Cup toàn đoàn”.

1. Tôi chưa từng đặt chân đến nước Nga - Liên Xô xưa cũ - cho đến mãi tận giờ, khi đã ngoài 40 tuổi. Nhưng gọi là hoài niệm, vì tôi có một ông bố từng đi tu nghiệp 5 năm tại Liên Xô (cũ), với biết bao chuyện kể mà bố đã ấp ủ cho tôi khi còn thơ bé về một nước Nga Xô Viết vĩ đại.

Thời của tôi, có ông-bố-từ-Liên-Xô về chẳng có gì to tát, vì gần như nhà nào cũng có ai đó liên quan tới Liên Xô. Câu chuyện ấu thơ đầy sinh động mà tôi vẫn nhớ mãi là cô tôi ních chật người hàng chục quần bò, áo phông Thái khi lên máy bay sang “Mát”, để mong đem bán chợ đen kiếm lời, đặng còn đóng thùng gửi về nào đường sữa, khăn bông bay, bàn là, nồi áp suất... mong xóa nghèo. Ấy nhưng mà, cái sự liên quan của tôi với Liên Xô sâu sắc và bền chặt hơn nhiều những ký ức sắc màu ấy. Bức họa ông-bố-về-từ-Liên-Xô của tôi, được các bác hàng xóm trong khu tập thể mô tả thế này: “Đầu đội mũ nồi, người khoác bành tô, chân đi giày da, còn miệng bỏm bẻm nhai trầu”. Rất tân cổ giao duyên. Cái mũ nồi và chiếc áo bành tô đó đến giờ bố tôi vẫn còn giữ. Tật ăn trầu cũng chẳng mất.

Tới khi về nước, bố nung nấu ý định “chuyển giao” tình yêu nước Nga cho tôi bằng việc tự dạy vỡ lòng tiếng Nga. Để tiện hình dung, đó là những cuốn sách dày cộp, bọc bìa cứng, ảnh màu rất đẹp về Vôva, Natasha và đời sống các đội viên nông trang, được đóng theo từng quyển 1 - 2 - 3... Và thế là hè cũng như đông, cứ 5h sáng, bố lôi chân, kéo cổ tôi và ông anh trai dậy để luyện giọng “Kờ tô é-tơ? - É tơ Vôva. Sựt tô é tơ? É tơ đôm”... Rồi cái tiếng Rút-xì-ki đó “ám” vào tôi. Ba anh em, mà thế quái nào, có duy nhất tôi bị rơi vào lớp tiếng Nga độc nhất vô nhị còn tồn tại ở Trường cấp 2 Quang Trung, niên khoá 1989 - 1992. Đến lớp 8, tôi còn được chọn đi thi học sinh giỏi tiếng Nga. Bố tôi tự hào hết biết!


Đến khi tôi lên cấp 3 Việt Đức thì tiếng Nga bị xóa sổ ở hầu hết các trường cơ sở lẫn trung học tại Hà Nội. Môn ngoại ngữ từng một thời làm mưa làm gió, giờ bỗng biến mất không tăm tích giữa tràn lan các trung tâm Anh ngữ. Và những cuốn “Rút xờ ki” của bố, vì vậy, cũng chỉ còn nằm phó mặc cho hoài niệm. Còn tôi, đương nhiên, được thỏa mãn niềm mong muốn ấp ủ bấy lâu là học tiếng Anh thời thượng. Biệt tài lớn nhất của tôi là chỉ sau vài tháng, tôi đã kịp quên tiệt cái thứ tiếng đã được bố nỗ lực nhồi vào sọ từ khi tôi mới 6 tuổi, cũng như bao thương mến mà cô giáo dạy tiếng Nga cuối cùng của Trường Quang Trung đã dành cho tôi. 

2. Có đến Nga, tôi mới hiểu vì sao nước Nga lại quyết tâm đến vậy để đăng cai World Cup 2018. Dọc suốt hành trình tham quan quan nước Nga, hướng dẫn viên liên tục tự hào: “Phương Tây đã phải ngả mũ khâm phục nước Nga vì tổ chức một kỳ World Cup thành công đến vậy. Họ không tưởng tượng được rằng nước Nga ngày nay lại hiện đại và phát triển không kém cạnh London hay Berlin. 

Phải thú thật, chẳng riêng phương Tây, mà con bé da vàng mũi tẹt là tôi đây cũng mặc nhiên cho rằng Nga... “ngố và lạc hậu”.

Nhưng những gì tôi trải nghiệm ngay sau đó, trên hành trình khám phá lịch sử nước Nga, đã buộc tôi phải mở to con mắt còn lại. Bất chấp những cuộc chiến thăng trầm, đã bao lần tàn phá nước Nga, vẫn còn đó sừng sững Quảng trường Đỏ với nhà thờ thánh Basil được xây dựng từ năm 1493. Có câu chuyện rằng, công trình này từng suýt bị Lazar - Chủ nhiệm dự án tái kiến trúc Moscow - loại bỏ do cản trở cho các lễ diễu hành và giao thông trên Quảng trường. Nhưng khi ông này gạch nhà thờ ra khỏi bản đồ, Stalin đã phản đối bằng câu nói nổi tiếng của mình: “Lazar! Để nó lại đấy!”.

May mắn của nước Nga chính là có những nhà lãnh đạo đủ sáng suốt đưa ra mệnh lệnh: “Để nó lại đấy!” khi cần. Để giờ đây, nước Nga khiến những du khách như tôi thán phục trước di sản văn hóa - nghệ thuật cực kỳ phát triển trong gần 900 năm qua như nhà thờ Đức mẹ Karzan, Nhà thờ Chúa cứu thế (Moscow), rồi Cung điện mùa Đông, Cung điện mùa Hè và Bảo tàng Hermitages. Chỉ tính riêng ở Moscow hiện nay đã có đến hơn 70 viện bảo tàng nổi tiếng thế giới như Viện bảo tàng lịch sử, Viện bảo tàng quốc gia Tretyakov, Viện bảo tàng kiến trúc Shchusev...

3. Có lẽ vì vậy, Tổng thống Nga V.Putin mới đưa ra quyết định đăng cai World Cup 2018, bất kể hàng loạt tít đề đặt câu hỏi: “Nước Nga mất bao nhiêu cho vụ chịu chơi này!”.

Tổng thống Nga Putin có thể có chút liều lĩnh, song ông đã đúng khi chọn World Cup để “mở cửa” khoe nước Nga ra với thế giới. Cổ động viên chỉ cần đăng ký Fan ID qua website chính thức của FIFA một cách khá đơn giản, là có thể tới Nga tận hưởng ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Thậm chí ngay trước thềm lễ bế mạc World Cup, Tổng thống Nga khẳng định các cổ động viên có thể sử dụng Fan ID để ở lại nước Nga du lịch tới khi kết thúc năm 2018. Và tôi cũng tới Nga không có visa, mà chỉ có Fan ID.

Tôi còn nhớ cảm giác choáng ngợp khi được trực tiếp ngồi trên sân Luzhniki cùng biển người hâm mộ bóng đá, trong trận hùng chiến Pháp - Croatia. Dù Croatia của tôi thua trong oanh liệt, nhưng đổi lại, nước Nga thuở ấu thơ của tôi đã “thắng giải World Cup toàn đoàn”.

Vì WorldCup 2018 đã cực kỳ thành công, khi nước Nga đăng cai! Tác giả bài viết “Tại sao đăng cai World Cup?” đặt câu hỏi: “Bạn sẽ tin tưởng ai? Putin hay Emanuel?”.

Tôi bỏ phiếu cho Putin, ít nhất vì tôi vẫn còn Fan ID để có thể thăm lại nước Nga trong năm 2018. 

“Nu pagadi!” - “Hãy đợi đấy”!

Tùy bút của Tô Phương Thủy
Nguồn: daibieunhandan.vn
ĐÁNH GIÁ TỐT 1 bạn đọc

loading...

Loading...

Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Bình luận của bạn: